今の子供たちは、先生に問題を出され、先生から答えを教えてもらうことに慣れてしまい、答えばかりか疑問さえも見つけることをしなくなってしまったのではないか。知っていることが重要だと勘違いし、問題と答えを覚え、知識を得たことで満足してしまっている。それでは疑問を解く過程で味わう楽しみや、何日もかかって答えにたどり着いた時の喜びを味わうことができない。なんだか、かわいそうな気がする。
(小菅正夫「文藝春秋」2006年11月臨時増刊号による)
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Trẻ em ngày nay đã quá quen với việc được giáo viên đưa ra câu hỏi rồi lại được giáo viên cho biết đáp án, đến mức có lẽ các em không chỉ không tự tìm ra câu trả lời mà ngay cả việc tự đặt ra câu hỏi cũng không còn làm nữa. Các em hiểu lầm rằng điều quan trọng là biết thật nhiều, nên ghi nhớ câu hỏi và đáp án rồi cảm thấy thỏa mãn chỉ vì đã có thêm kiến thức. Như thế, các em không thể cảm nhận được niềm vui trong quá trình giải đáp một thắc mắc, hay niềm vui sướng khi sau nhiều ngày cuối cùng cũng tìm ra câu trả lời. Tôi thấy các em có phần đáng thương.
(Theo Kosuge Masao, “Bungeishunju”, số đặc biệt tháng 11 năm 2006)
Bình luận