消して費やしてしまう、使って無くしてしまう――どうも消費という言葉のイメージは前向きではないですね。消費者という言葉も、そう。生産者と対比して、消極的イメージがつきまとう。消費者という言葉は、経済用語のなかでもっとも不適切な一つだと私は思います。行為の中身からひどくズレています。
消費と呼ばれている行為は、その中身から言えば、生きていくのに必要なものを使うことですね。私たちは衣食住その他に、さまざまなものを使います。しかし、そのことを「消費」と呼ぶのは正しいか。正しいくないと、言うべきです。なぜなら、人は食べ物を食べることによって、自分の身体を生産しているのです。なるほど、食べ物の形は消えてしまいます。しかし、それは私たちの生命としてよみがえっているのです。衣服を身につけることはどうか。それは体温を維持させることによって命をつくり出すだけでなく、他人にあたえる私たちの印象を生産しています。このように、消費と呼ばれている行為は、私たちの命と生活を、そして次の世代の人間を生産する行為です。それなのにそれを消費者と呼ぶのは、物の生産者の側から見た言い方にすぎません。
(岸本重陳『経済のしくみ100話』による)
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Tiêu hết rồi làm mất đi, dùng rồi làm cho không còn nữa — quả thật hình ảnh gợi ra từ từ “tiêu dùng” không mấy tích cực. Từ “người tiêu dùng” cũng vậy. Khi được đặt đối lập với “người sản xuất”, nó luôn đi kèm một hình ảnh thụ động. Tôi cho rằng “người tiêu dùng” là một trong những thuật ngữ không thích hợp nhất trong kinh tế học. Nó khác xa với bản chất thực tế của hành vi đó.
Xét về bản chất, hành vi được gọi là “tiêu dùng” chính là việc sử dụng những thứ cần thiết để sống. Chúng ta sử dụng đủ loại thứ cho việc ăn, mặc, ở và nhiều phương diện khác. Nhưng gọi việc đó là “tiêu dùng” liệu có đúng không? Phải nói rằng không đúng. Bởi vì bằng việc ăn thức ăn, con người đang tạo ra chính cơ thể của mình. Quả thật, hình dạng của thức ăn sẽ biến mất. Nhưng nó lại được hồi sinh dưới dạng sự sống của chúng ta. Vậy còn việc mặc quần áo thì sao? Việc đó không chỉ tạo ra sự sống bằng cách duy trì thân nhiệt mà còn tạo ra ấn tượng mà chúng ta đem lại cho người khác. Như vậy, hành vi được gọi là “tiêu dùng” thực chất là hành vi tạo ra sự sống và cuộc sống của chúng ta, đồng thời tạo ra cả con người của thế hệ tiếp theo. Vậy mà gọi chúng ta là “người tiêu dùng” chẳng qua chỉ là một cách gọi nhìn từ phía những người sản xuất ra hàng hóa.
(Theo Kishimoto Shigenobu, “100 câu chuyện về cơ chế của nền kinh tế”)
Bình luận