アジアであれヨーロッパであれ、あるいは、三日であれ1カ月であれ、旅から帰って成田空港(注1)に着く。(中略)私はいつもバスではなくて列車で家まで帰る。
都心に向かう列車には、旅から帰ってきた人と、これから旅する人たちが乗っている。話している人たちがいても、不思議に静かだ。帰る人の疲れと、旅する人の緊張が混ざり合ったような、ほかの路線ではなかなか味わえない静けさである。
列車がトンネルを出ると、私は窓の外の景色を見る。空港からしばらくは、田園風景が続く。彼方まで続く田んぼは、季節によって一面の緑だったり茶色だったり、はられた水が空を映して青かったりする。山々が、遠くに見えたり近くに迫ってきたりする。冬枯れの景色でも、緑濃い初夏でも、自然の色彩が非常にやわらかいことに毎回あらためて気づかされて、そうして、帰ってきたなあと実感する。
アジアにもヨーロッパにもそれ以外のどこにでも、ゆたかだったそうではなかったりする自然がある。田舎を旅すればむせかえるような(注2)緑のなかを歩くことになる。見慣れた田んぼとそっくりな光景を見ることもある。葉の落ちた木々が針のような枝を空に突き刺す景色に見とれることもある。緑の多い町だ、とか、水墨画(注3)みたいだ、とか、その程度の感想は抱くが、その色彩についてとくべつ何も思わない。
帰ってきて、車窓から景色をみて思うのだ。この国の色彩は本当にやわらかい、と。木々の緑も、四季(注4)に即した山の色も、川も空も。旅先で見てきた木々や空や海といったものが、なんと強烈な色を放っていたのかとこのときになって気づく。
窓の外に緑が少なくなって、次第に家やビルが増えてくる。都心が近づくにつれ、どんどん建物や看板が増えてくる。さっきより「ああ、帰ってきた」がもう少しふくらむ。都心の、空の狭い、ごたついた(注5)風景がきれいだと思ったことは一度もないけれど、でも、帰ってくると毎回近しく(注6)思う。好きとか嫌いではなくて、私に含まれているかのような近しさを覚えるのだ。
先だって、成田空港まで人を迎えにいった。旅のにおいをまだ濃厚に漂わせている人を到着口で迎え、いっしょに列車に乗り込んだ。旅の話を聞きながら、窓の外を眺めていて、ちょっとびっくりした。旅から帰って見る景色とぜんぜん違う。退屈な、見るべきところもない田園風景が広がっているのである。そうか、旅のあとじゃないと、ただの日常の光景なのか。都心が近づいてくる。窓の外に私が見ている光景と、旅から帰ったひとから見ている景色は、まったく違うんだろうなあと思った。
旅というのは、空港に着いたときに終わるのではなくて、周囲の景色が、わざわざ目を凝らすこともない日常に戻ったときに終わるのだと知った。
(角田光代『トランヴェール』2012年3月号による)
(注1)成田空港:日本の国際空港
(注2)むせかえるような:ここでは、圧倒されるような
(注3)水墨画:墨を使って、白黒の濃淡で描かれた絵
(注4)四季に即する:ここでは、四季によって変わる
(注5)ごたつく:ごちゃごちゃする
(注6)近しい:ここでは、心理的に近い
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Dù đi châu Á hay châu Âu, dù đi ba ngày hay một tháng, tôi cũng trở về sau chuyến đi và đặt chân đến sân bay Narita.(注1) (Lược) Tôi luôn về nhà bằng tàu hỏa chứ không đi xe buýt.
Trên chuyến tàu hướng vào trung tâm thành phố có cả những người vừa trở về từ chuyến đi và những người sắp lên đường. Dù có người trò chuyện, trên tàu vẫn yên tĩnh một cách kỳ lạ. Đó là một sự tĩnh lặng khó cảm nhận trên những tuyến tàu khác, như thể sự mệt mỏi của người trở về hòa lẫn với sự căng thẳng của người sắp đi xa.
Khi tàu ra khỏi đường hầm, tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Một quãng khá lâu kể từ sân bay, phong cảnh đồng quê cứ nối tiếp nhau. Những ruộng lúa trải dài đến tận chân trời tùy theo mùa mà có lúc phủ kín màu xanh, có lúc màu nâu, hoặc có lúc nước đầy ruộng phản chiếu bầu trời thành màu xanh lam. Những dãy núi lúc hiện ra xa xa, lúc như tiến sát lại gần. Dù là cảnh cây cối khô héo của mùa đông hay màu xanh đậm của đầu hè, mỗi lần tôi đều lại nhận ra rằng màu sắc của thiên nhiên vô cùng dịu dàng, và rồi thực sự cảm thấy: “Mình đã về rồi.”
Ở châu Á, châu Âu hay bất cứ nơi nào khác cũng có thiên nhiên, nơi thì trù phú, nơi thì không. Nếu du lịch về miền quê, ta có thể phải bước đi giữa màu xanh dày đặc đến ngợp thở.(注2) Đôi khi cũng bắt gặp những cảnh tượng giống hệt những cánh đồng quen thuộc. Cũng có lúc ta mê mải nhìn cảnh những cành cây trụi lá như những mũi kim chọc thẳng vào bầu trời. Tôi có những cảm tưởng đại loại như “Thành phố này nhiều cây xanh thật” hay “Trông như một bức tranh thủy mặc”, nhưng riêng về màu sắc thì không nghĩ gì đặc biệt.(注3)
Chỉ đến khi trở về và ngắm phong cảnh qua cửa sổ tàu, tôi mới nghĩ. Màu sắc của đất nước này thực sự rất dịu dàng. Màu xanh của cây cối, màu núi thay đổi theo bốn mùa, cả sông và bầu trời cũng vậy.(注4) Chính lúc ấy tôi mới nhận ra cây cối, bầu trời và biển cả mình đã nhìn thấy ở những nơi du lịch đã tỏa ra màu sắc mãnh liệt đến nhường nào.
Màu xanh ngoài cửa sổ dần ít đi, còn nhà cửa và các tòa nhà thì ngày một nhiều lên. Càng đến gần trung tâm thành phố, nhà cửa và biển hiệu càng xuất hiện dày đặc. Cảm giác “À, mình đã về rồi” lớn thêm một chút so với lúc trước. Tôi chưa bao giờ nghĩ khung cảnh trung tâm thành phố chật hẹp, bầu trời nhỏ bé và mọi thứ lộn xộn là đẹp, nhưng mỗi lần trở về tôi vẫn cảm thấy nó gần gũi.(注5)(注6) Không phải là thích hay ghét, mà là một cảm giác gần gũi như thể khung cảnh ấy đã trở thành một phần trong chính tôi.
Mới đây, tôi đã ra sân bay Narita đón một người. Tôi đón ở cửa đến một người vẫn còn đậm đặc hơi thở của chuyến đi rồi cùng người ấy lên tàu. Vừa nghe chuyện về chuyến đi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi hơi sửng sốt. Phong cảnh ấy hoàn toàn khác với cảnh tôi nhìn thấy khi vừa trở về từ một chuyến đi. Trước mắt chỉ là một vùng quê buồn tẻ, chẳng có gì đáng để nhìn. Thì ra nếu không phải sau một chuyến đi, nó chỉ là phong cảnh thường ngày mà thôi. Trung tâm thành phố dần đến gần. Tôi nghĩ rằng khung cảnh ngoài cửa sổ mà tôi đang nhìn và khung cảnh mà người vừa trở về từ chuyến đi đang nhìn hẳn hoàn toàn khác nhau.
Tôi hiểu rằng một chuyến đi không kết thúc vào lúc ta đặt chân đến sân bay, mà kết thúc khi cảnh vật xung quanh trở lại thành phong cảnh thường ngày đến mức ta chẳng còn buồn cố nhìn kỹ nữa.
(Theo Kakuta Mitsuyo, “Toranveeru”, số tháng 3 năm 2012)
(Chú thích 1) Sân bay Narita: sân bay quốc tế của Nhật Bản
(Chú thích 2) むせかえるような: ở đây là đến mức khiến người ta choáng ngợp
(Chú thích 3) 水墨画: tranh được vẽ bằng mực, sử dụng các sắc độ đậm nhạt của đen và trắng
(Chú thích 4) 四季に即する: ở đây là thay đổi theo bốn mùa
(Chú thích 5) ごたつく: lộn xộn, bừa bộn
(Chú thích 6) 近しい: ở đây là gần gũi về mặt tâm lý
Bình luận