環境が高速化しても、私たちの神経的な伝達速度や知覚認知の処理時間は変化しないことから、人間が一時にできる認知的課題の数もそれほど変わらないことが推察される。このことは、様々な情報が手に入り、やりたいこと、したいこと、そして実際にできる可能性が高まったとしても、①実際にできる事柄の数がそれほど増えるわけではないことを示唆している。
もちろん、技術革新によって、一つの事柄をやり遂げるまでに要する時間は大いに短縮された。筆者自身、パーソナルコンピュータを使って論文などを書くようになって、論文一本あたりにかける時間と労力はずいぶん減少したと思う。特に、原稿を清書したり作図したり、という手作業の段階に要する時間はかなり減った。
しかし、そうはいっても、論文を書く際に論理展開をまとめるのに要する時間はそれほど短縮されるわけではない。考えるためには、どうしてもそれなりの時間が必要だ。(中略)
人間が一つのことをやり遂げるにはどうしても一定の時間がかかる。その時間が技術革新や経験、学習によって、増えた欲望を満たすのに必要な時間以上に短縮されないとしたらどうするだろうか。当然、潜在的な可能性に基づいて肥大する欲望のうち、実際に満たされるものは一部のみということになる。この場合、やりたいと、やれるはずのことは数多くあるのに、なかなかそれが実現できない②ジレンマが生じる。
そうなると、むしろ、できる事柄が少なかったころよりも時間が足りず、忙しく、やりたいことができないという感覚が強くなっているかもしれない。
(一川誠『大人の時間はなぜ短いのか』による)
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Vì dù môi trường có trở nên nhanh hơn thì tốc độ truyền dẫn thần kinh cũng như thời gian xử lý tri giác và nhận thức của chúng ta vẫn không thay đổi, nên có thể suy ra rằng số lượng nhiệm vụ nhận thức mà con người có thể thực hiện cùng một lúc cũng không thay đổi đáng kể. Điều này cho thấy rằng, cho dù ta có thể tiếp cận nhiều loại thông tin hơn, có nhiều việc muốn làm hơn và khả năng thực sự làm được chúng cũng tăng lên, thì ① số việc thực tế có thể làm cũng không vì thế mà tăng lên đáng kể.
Tất nhiên, nhờ đổi mới công nghệ, thời gian cần thiết để hoàn thành một việc đã được rút ngắn rất nhiều. Bản thân tác giả cũng cảm thấy rằng kể từ khi bắt đầu dùng máy tính cá nhân để viết luận văn và những thứ tương tự, thời gian và công sức dành cho mỗi bài luận đã giảm đi đáng kể. Đặc biệt, thời gian dành cho các công đoạn thủ công như chép sạch bản thảo hay vẽ hình đã giảm đi rất nhiều.
Tuy nhiên, dù vậy, khi viết một bài luận, thời gian cần để sắp xếp và xây dựng mạch lập luận lại không được rút ngắn bao nhiêu. Muốn suy nghĩ thì dù thế nào cũng cần một khoảng thời gian nhất định. (Lược)
Để hoàn thành một việc, con người dù thế nào cũng phải mất một khoảng thời gian nhất định. Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu nhờ đổi mới công nghệ, kinh nghiệm và học tập, khoảng thời gian ấy vẫn không thể được rút ngắn đủ nhiều so với thời gian cần thiết để thỏa mãn những ham muốn đã tăng lên? Đương nhiên, trong số những ham muốn ngày càng phình to dựa trên các khả năng tiềm tàng, chỉ một phần là thực sự được thỏa mãn. Khi đó sẽ nảy sinh ② tình thế tiến thoái lưỡng nan: có rất nhiều việc ta muốn làm và tưởng rằng mình có thể làm, nhưng lại mãi không thực hiện được.
Khi ấy, có lẽ so với thời còn ít việc có thể làm hơn, ta lại càng cảm thấy thiếu thời gian, bận rộn và không thể làm những điều mình muốn.
(Theo Ichikawa Makoto, 『Tại sao thời gian của người lớn lại ngắn?』)
Bình luận