教師=話す人、生徒=聞く人という構造が知らず知らずのうちに教室空間にできあがり、そして固定化してしまうのは恐ろしいことではないかと思う。教師が先取りしてしまうことで、生徒が自分自身で考え、解決しようとする芽をつみとってしまう場合がある。
いつも話し続けるのがコミュニケーションでない。教師側が沈黙し、「待つ」という行為も時には大切であろう。もう少し話したい、と思うところで一歩ひいてみる(注)ことで、相手が言おうとすることを引き出すことができるのである。
(徳井厚子『日本語教師の「衣」再考―多文化共生への課題』による)
(注)一歩ひいてみる:ここでは、話すのをやめてみる
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Tôi cho rằng thật đáng sợ khi cấu trúc “giáo viên = người nói, học sinh = người nghe” vô thức hình thành trong không gian lớp học rồi trở nên cố định. Có những trường hợp giáo viên đi trước và làm thay, từ đó bóp chết những mầm mống để học sinh tự suy nghĩ và tìm cách giải quyết vấn đề.
Giao tiếp không có nghĩa là lúc nào cũng phải nói liên tục. Đôi khi, việc phía giáo viên im lặng và “chờ đợi” cũng rất quan trọng. Nếu thử lùi lại một bước ngay vào lúc mình vẫn còn muốn nói thêm một chút, ta có thể khơi gợi được điều mà đối phương đang định nói.(注)
(Theo Tokui Atsuko, “Xem xét lại ‘chiếc áo’ của giáo viên tiếng Nhật — Những vấn đề hướng tới sự chung sống đa văn hóa”)
(Chú thích) 一歩ひいてみる: ở đây là thử ngừng nói
Bình luận