大学生の就職活動は4年生になってから本格的に始まる。4年生は就職活動で慌しい。大学教育は4年間あるはずだが、※その最後の1年は惨憺たるものだ。特に4年生を中心としたゼミなどの授業では、4月、5月と開店休業に近い状態が続く。学生や大学はよい迷惑だが、困っているのは企業も同じだろう。この時期に就職を決めても、卒業までの1年の間考えが変わってしまう学生が多いからだ。また、就職活動に熱中するあまり大学に来なくなり、せっかく決まった就職を留年でふいにしてしまう者もいる。これは典型的な「囚人のジレンマ」よ呼ばれる現象である。
どの企業も、採用人事の選考はもっと遅い時期の方が良いと考えている。しかし周囲の企業が早々と内定を出す中で、優秀な人材を確保するためには、自社の人事選考を早くせざるを得ない。実は、周囲の企業もまったく同じことを考えて、人事選考を早めているのである。環境対策や軍縮が遅々として進まないのも、本質は同じことである。個別企業の自由な判断にまかせるだけで、この滑稽な状態から抜け出すことは容易でない。ライバル企業が人事を早めている中で、自社だけが出遅れることはできないからである。
したがって、この問題の解決には、政府や業界団体、あるいは大学団体が音頭をとって、すべての企業が同時に内定時期を遅らせるよう協定を結ぶことが望まれる。いま規制緩和が大流行であるが、個々の主体の自由に任せるだけではうまく行かないことも依然として多い。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Hoạt động tìm việc của sinh viên đại học bắt đầu một cách thực sự khi họ bước vào năm thứ tư. Sinh viên năm tư vô cùng bận rộn với việc tìm việc. Giáo dục đại học lẽ ra kéo dài bốn năm, nhưng ※năm cuối cùng ấy lại ở trong tình trạng thảm hại. Đặc biệt, ở những lớp như seminar chủ yếu dành cho sinh viên năm tư, suốt tháng 4 và tháng 5 tình trạng gần như “mở cửa mà không hoạt động” vẫn tiếp diễn. Sinh viên và trường đại học bị phiền toái thì đã đành, nhưng có lẽ các doanh nghiệp cũng khó xử không kém. Bởi ngay cả khi quyết định được việc làm vào thời điểm này, nhiều sinh viên vẫn thay đổi suy nghĩ trong khoảng một năm cho đến khi tốt nghiệp. Cũng có những người quá mải mê tìm việc đến mức không còn đến trường, rồi vì phải học lại một năm mà làm mất công việc khó khăn lắm mới tìm được. Đây là một hiện tượng điển hình được gọi là “thế lưỡng nan của tù nhân”.
Doanh nghiệp nào cũng cho rằng việc tuyển chọn nhân sự nên được tiến hành vào thời điểm muộn hơn. Tuy nhiên, khi các doanh nghiệp xung quanh đều sớm đưa ra quyết định tuyển dụng, để bảo đảm có được nhân tài xuất sắc, công ty mình cũng buộc phải tiến hành tuyển chọn sớm hơn. Thực ra, các doanh nghiệp xung quanh cũng đang nghĩ hoàn toàn giống như vậy và vì thế cũng đẩy sớm quá trình tuyển dụng. Về bản chất, đây cũng chính là lý do khiến các biện pháp bảo vệ môi trường hay giải trừ quân bị tiến triển chậm chạp. Nếu chỉ giao cho từng doanh nghiệp tự do phán đoán thì không dễ thoát ra khỏi tình trạng khôi hài này. Bởi khi các công ty đối thủ đều đẩy sớm việc tuyển dụng, chỉ riêng công ty mình không thể để bị chậm chân.
Do đó, để giải quyết vấn đề này, điều mong muốn là chính phủ, các tổ chức ngành nghề hoặc các tổ chức đại học đứng ra chủ trì, ký một thỏa thuận để tất cả doanh nghiệp cùng lúc lùi thời điểm đưa ra quyết định tuyển dụng. Hiện nay nới lỏng quy định đang trở thành một trào lưu lớn, nhưng vẫn có nhiều việc không thể vận hành tốt nếu chỉ giao mọi thứ cho sự tự do của từng chủ thể.
Bình luận