私たちの生活は、ずいぶん豊かになった。家にはぜいたくなモノがあふれている。家にあるモノのぜいたくさだけならば、たぶんアメリカの平均的な家庭を上まわっているように思える。
また、お金の使い方を見ても、かなりぜいたくな水準にあるといっていい。パッパと気前よく、よく使う。収入が増え、ぜいたくにまわせるようになったのである。しかし、ほんとうのぜいたくかといえば、首を傾げたくなる部分もある。
ふだんの日常生活を送る、私たちの心の中はどうか。豊かさを実感できているか。①必ずしも、そうではないだろう。
日常生活が豊かにならなければ、決して生活水準が上がったとはいえない。
たしかに日本人の平均収入は増えたのだろうが、平均収入が増えれば生活水準も上がったということにはならない。
要は生活の仕方だ。お金の使い方である。その発想そのものを変える必要があるのではないか。いまの収入の範囲内で、いくらでも生活水準を上げることは可能だ。
(中略)
モノで、心を満たすことはできない。
それどころか、モノで欲望を満たそうとすればさらに欲望はふくらみ、そうやって知らず知らずのうちに欲望の塊のようになってゆく。
欲望にふりまわされて、自らの人生を壊してゆく。
②そういう人を、私は「貧乏性」とも呼んでおきたい。
「二百足も靴をもっているなんて、なんてぜいたくな暮らしなんだろう」と思うかもわからないが、私は「足るを知らない」という意味でもって貧乏性といつておきたいのだ。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Cuộc sống của chúng ta đã trở nên sung túc hơn rất nhiều. Trong nhà đầy ắp những món đồ xa xỉ. Nếu chỉ xét mức độ xa xỉ của những thứ có trong nhà, có lẽ các gia đình Nhật Bản còn vượt cả một gia đình trung bình ở Mỹ.
Nhìn vào cách tiêu tiền, cũng có thể nói rằng chúng ta đang ở một mức khá xa xỉ. Chúng ta tiêu tiền rất thoáng tay, hết khoản này đến khoản khác. Thu nhập đã tăng lên, nên chúng ta có tiền dành cho những thứ xa xỉ. Tuy nhiên, nếu hỏi đó có thực sự là một cuộc sống sung túc hay không, vẫn có những điểm khiến ta phải nghiêng đầu hoài nghi.
Vậy còn tâm trạng của chúng ta trong đời sống thường ngày thì sao? Chúng ta có thực sự cảm nhận được sự sung túc ấy hay không? Có lẽ không hẳn là như vậy.
Nếu đời sống thường ngày không trở nên phong phú hơn thì tuyệt đối không thể nói rằng mức sống đã được nâng lên.
Đúng là thu nhập trung bình của người Nhật có lẽ đã tăng, nhưng thu nhập trung bình tăng không đồng nghĩa với mức sống cũng tăng.
Điều cốt yếu là cách sống. Là cách chúng ta sử dụng tiền. Chẳng phải chúng ta cần thay đổi chính cách suy nghĩ ấy hay sao? Ngay trong phạm vi thu nhập hiện tại, chúng ta hoàn toàn có thể nâng cao mức sống theo nhiều cách.
(Lược)
Vật chất không thể lấp đầy tâm hồn.
Trái lại, nếu cố dùng vật chất để thỏa mãn ham muốn thì ham muốn lại càng phình to, và trước khi nhận ra, con người sẽ biến thành một khối ham muốn.
Bị ham muốn xoay vòng, con người tự tay phá hỏng cuộc đời mình.
Tôi muốn gọi những người như vậy là những người có “tâm thế nghèo khó”.
Có người sẽ nghĩ: “Có đến hai trăm đôi giày thì đúng là một cuộc sống xa xỉ biết bao”, nhưng tôi lại gọi đó là “tâm thế nghèo khó” theo nghĩa là “không biết thế nào là đủ”.
Bình luận