「人が幸せになると、自分もうれしい気持ちになるんです」という人がいる。そこには動かぬ矛盾が存在する。人を幸せにしたいなんてかっこいいことを言っておきながら、実際は自分がうれしいからそうしているだけなんじゃないか。直分の自己満足のために人を利用しているのではないか。これは利他主義の皮をかぶった利己主義だ。だから、私は究極の利己主義者になろうと思う。実は利己主義は好き勝手に振舞えばいいように見えて、結構難しい。その時その時に応じて、目先の利益ではなく、後々の事も考えながらどうするのが自分にとって最善かを考えないといけないのだ。自分にとってマイナスの結果を招きたくなければ、人に迷惑はそうそうかけられないのだ。自分のやりたいようにやって、それでいて人の迷惑にもならない。それこそ私が目指すところの的己主義なのである。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Có người nói: “Khi người khác hạnh phúc, bản thân tôi cũng cảm thấy vui.” Trong lời nói đó tồn tại một mâu thuẫn không thể phủ nhận. Tuy nói những lời nghe thật cao đẹp như muốn làm người khác hạnh phúc, nhưng chẳng phải thực ra chỉ vì bản thân cảm thấy vui nên mới làm vậy hay sao? Chẳng phải họ đang lợi dụng người khác để thỏa mãn chính mình hay sao? Đó là chủ nghĩa vị kỷ khoác lên mình lớp vỏ của chủ nghĩa vị tha. Vì vậy, tôi nghĩ mình sẽ trở thành một người vị kỷ đến tận cùng. Thật ra, chủ nghĩa vị kỷ thoạt nhìn có vẻ chỉ cần hành động tùy thích, nhưng thực tế lại khá khó. Tùy từng tình huống, ta phải suy nghĩ xem điều gì là tốt nhất cho bản thân, không chỉ xét lợi ích trước mắt mà còn phải tính đến những gì sẽ xảy ra về sau. Nếu không muốn chuốc lấy kết quả bất lợi cho mình, ta cũng không thể tùy tiện gây phiền phức cho người khác. Làm theo điều mình muốn mà đồng thời cũng không gây phiền cho người khác. Đó chính là chủ nghĩa vị kỷ mà tôi hướng tới.
Bình luận