以下は、ある農作物の販売者が書いた文章である。
自分の手で作物を育ててみると、それが食べられるようになるまでどれだけ手間がかかるのかがわかる。また天候不順などに見舞われたら作物ができないこともある。米や野菜は、工場で生産される製品のように、自動的・安定的に生産できるものではなく、自然の恵みの中で、人の手がかけられて自分たちの手元にまで届いているのだと実感する。
そうすると、たとえばお店で売られている野菜の値段を見ても、「これまでとは違った見方になってくる。」ただ単に安ければいいというものではないと思えてくる。
価格というのは、現代社会では物に対する一つの評価基準である。安いということは、それを価値の低いものとみなしているといえる。一所懸命作ったものに安価な値段がつけられてしまうと、作り手としては非常にがっかりしてしまうことは想像に難しくない。
食料という、われわれが生きていくうえで欠かせないものでも、ほかの品物と同じように商業主義の中に組み込み、商品の一つとして同じ土俵の上で競わせることが、はたしてほんとうにいいのだろうか。われわれの命をつなぎ、命を守るものを、安価競争に巻き込んでしまっていいものだろうか。
食べ物の作り手が、いいものを作りたいというモチベーションを失ってしまったら、最終的に困るのはわれわれ消費者なのだ。生きるための対価を支払っていると思えば、とにかく安ければいいという安易な選択はできあにはずだ。
だから、僕がやっている「青空市場808」では、他店と安価競争をするつもりはまったくない。もちろん、相場というものがあるので、それを参考にしているが、基本的には生産者に価格を決めてもらい、そのうえで販売価格を決める。
一方、お客さんに対しては、なぜそのような価格になるのか、説明できなければならない。
どのようにしてこの作物は作られているのか。味にはどんな特徴があるのか。農薬は使っているのかどうか。
(中略)
今、小売りが果たすべき役割は大きいと思う。小売りは生産者との信頼関係を築き、その信頼を消費者に伝えていく。一方で、安全や安心を求める消費者の声や、商品の評価を生産者に伝えていく。こうすることで、消費者の農薬への理解が深まり、ひいては消費者の健康な暮らしと命が守られていくのである。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Dưới đây là một bài viết của một người bán nông sản.
Khi tự tay thử trồng cây, ta sẽ hiểu để cây trồng trở thành thứ có thể ăn được cần tốn bao nhiêu công sức. Ngoài ra, nếu gặp phải thời tiết bất thường, có khi cây trồng còn không thể phát triển thành sản phẩm thu hoạch được. Ta thực sự cảm nhận được rằng gạo và rau không giống như sản phẩm được sản xuất trong nhà máy, không thể được tạo ra một cách tự động và ổn định, mà phải nhờ ân huệ của thiên nhiên và bàn tay con người mới đến được với chúng ta.
Khi đó, chẳng hạn ngay cả khi nhìn giá rau bán trong cửa hàng, “ta cũng bắt đầu nhìn nó theo một cách khác trước đây.” Ta bắt đầu cảm thấy rằng không phải cứ rẻ là tốt.
Trong xã hội hiện đại, giá cả là một tiêu chuẩn để đánh giá một món đồ. Có thể nói rằng cho rằng một thứ rẻ đồng nghĩa với việc xem giá trị của nó là thấp. Không khó để tưởng tượng rằng người sản xuất sẽ vô cùng thất vọng nếu thứ mình đã dốc hết sức làm ra lại bị gắn một mức giá rẻ.
Ngay cả lương thực, thứ không thể thiếu để chúng ta duy trì cuộc sống, liệu có thực sự nên bị đưa vào chủ nghĩa thương mại giống như những hàng hóa khác và bị buộc phải cạnh tranh trên cùng một sân chơi như một loại sản phẩm hay không? Liệu có nên để những thứ duy trì và bảo vệ sinh mạng của chúng ta bị cuốn vào cuộc cạnh tranh hạ giá hay không?
Nếu những người làm ra thực phẩm mất đi động lực muốn tạo ra sản phẩm tốt, thì cuối cùng người gặp khó khăn chính là chúng ta, những người tiêu dùng. Nếu nghĩ rằng mình đang trả cái giá cần thiết để duy trì sự sống, hẳn chúng ta sẽ không thể dễ dãi lựa chọn chỉ dựa trên việc càng rẻ càng tốt.
Vì vậy, tại “Aozora Ichiba 808” do tôi điều hành, tôi hoàn toàn không có ý định cạnh tranh giá rẻ với các cửa hàng khác. Tất nhiên, vì trên thị trường có mức giá chung nên chúng tôi có tham khảo mức đó, nhưng về cơ bản, chúng tôi để người sản xuất quyết định giá trước rồi mới xác định giá bán.
Mặt khác, đối với khách hàng, chúng tôi phải có khả năng giải thích vì sao sản phẩm lại có mức giá như vậy.
Cây trồng này được tạo ra như thế nào? Hương vị của nó có những đặc điểm gì? Có sử dụng thuốc trừ sâu hay không?
(Lược)
Tôi cho rằng hiện nay vai trò mà ngành bán lẻ cần đảm nhận là rất lớn. Người bán lẻ xây dựng mối quan hệ tin cậy với người sản xuất và truyền sự tin cậy ấy đến người tiêu dùng. Đồng thời, họ truyền lại cho người sản xuất tiếng nói của người tiêu dùng về mong muốn có được sự an toàn, an tâm, cũng như những đánh giá về sản phẩm. Bằng cách đó, người tiêu dùng sẽ hiểu sâu hơn về thuốc trừ sâu, và cuối cùng cuộc sống khỏe mạnh cũng như sinh mạng của người tiêu dùng sẽ được bảo vệ.
Bình luận