「A」:日本では周囲と協調するように教育され、年長者に対して従順(じゅうじゅん)に、調和状態を壊さないようにする。しかし実際は、人間は独自の感覚や思考を持つのが当然で、他者と考え方が異なるのは自然なことなのである。これを無理に押さえつけようとすると、心理状態が正常に保てない場合がある、。考えの異なる他人と上手に意見交換するということは、重要なことなのだ。この技術は、訓練されずには得られないものである。そこで私は、日本の学校教育でディベートを取り入れることを提案したい。自分の意見をきちんと相手に伝え、反論を聞き、整理し、ポイントを見つけ、さらに説得していく過程で、参加者は意見交換の重要なテクニックを学ぶ。また、感情的にならず冷静な態度を保ち続ける訓練も、ディベートを通してできるはずである。
「B」:ディベートが基本的に勝ち負けを決めるタイプの討論であることを考えると、日本の学校教育で採用することには疑問を感じている。自分の意見を述べたり相手の意見を聞いたりするという行動は言うまでもなく重要であり、その資質を養う必要があるが、その方法としてのディベートには無理がある。なぜなら、日本社会の根底に、人は他者の気持ちを考えるべきだ、争いは避けるべきだ、という考えがあり、争って勝ち負けを決めるタイプのディベートはそれと矛盾しているからである。議論で勝負するのではなく、互いの意見を認め合いながら弱点を補ったり譲り合ったりしながら、協力して新しい考え方をつくっていくブレーン・ストーミングのような討論のほうが適当であると思う。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
“A”: Ở Nhật Bản, người ta được giáo dục phải hòa hợp với những người xung quanh, phải ngoan ngoãn trước người lớn tuổi và không được phá vỡ trạng thái hài hòa. Nhưng trên thực tế, con người đương nhiên có cảm nhận và suy nghĩ riêng, nên việc cách nghĩ của mình khác người khác là điều tự nhiên. Nếu cố ép buộc kìm nén điều đó, đôi khi trạng thái tâm lý sẽ không thể duy trì bình thường. Biết trao đổi ý kiến một cách khéo léo với những người có quan điểm khác mình là điều quan trọng. Kỹ năng này không thể có được nếu không qua rèn luyện. Vì vậy, tôi muốn đề xuất đưa tranh biện vào giáo dục học đường ở Nhật Bản. Trong quá trình trình bày rõ ràng ý kiến của mình cho đối phương, lắng nghe phản biện, sắp xếp lại các luận điểm, tìm ra trọng tâm rồi tiếp tục thuyết phục, người tham gia sẽ học được những kỹ thuật quan trọng của việc trao đổi ý kiến. Ngoài ra, thông qua tranh biện, người ta hẳn cũng có thể rèn luyện khả năng giữ thái độ bình tĩnh mà không trở nên cảm tính.
“B”: Xét đến việc tranh biện về cơ bản là một hình thức thảo luận nhằm phân định thắng thua, tôi cảm thấy nghi ngờ về việc áp dụng nó trong giáo dục học đường ở Nhật Bản. Việc nói lên ý kiến của mình và lắng nghe ý kiến của đối phương hiển nhiên là rất quan trọng, và cần phải bồi dưỡng những năng lực đó, nhưng dùng tranh biện làm phương pháp thì có phần không phù hợp. Bởi vì ở nền tảng của xã hội Nhật Bản có quan niệm rằng con người nên quan tâm đến cảm xúc của người khác và nên tránh tranh chấp, trong khi kiểu tranh biện cạnh tranh để phân định thắng thua lại mâu thuẫn với quan niệm ấy. Tôi cho rằng phù hợp hơn là một kiểu thảo luận như động não, trong đó mọi người không tranh luận để phân thắng bại mà công nhận ý kiến của nhau, cùng bù đắp những điểm yếu, nhường nhịn lẫn nhau và hợp tác để tạo ra một cách nghĩ mới.
Bình luận