日本人に個性がないということはよく言われていることだけれど、今世界的に、1週間、或いは年間にどれだけ働くか、ということについて、常識的な申し合わせが行われていることには、私はいつも違和感を覚えている。
私は毎年、身体障害者の方たちとイスラエルやイタリアなどに旅をしているが、一昨年はシナイ山に登った。盲人も6人、ボランティアの助力を得て頂上を究めた。普段、数十歩しか歩けない車椅子の人にも、頂上への道を少しでも歩いてもらった。障害者にとっての山頂は、決して現実の山の頂きではない。もし普段100歩しか歩けない障害者が、頑張ってその日に限り、山道を200歩歩いて力尽きたら、そここそがその人にとっての光栄ある山頂なのである。
人間が週に何時間働くべきか、ということにも、ひとりひとりの適切な時間があると思う。労働時間を一律に決めなければならない、とするのは専門職ではない、未熟練労働に対する基準としてのみ有効である。未熟練労働者の場合は、時間あたりの労働賃金をできるだけ高くし、それによって労働時間を短縮しようとして当然である。
しかし、専門職と呼ばれる仕事に従事する人は、労働報酬の時間あたりの金額など、ほとんど問題外だ。私は小説家だが、小説家の仕事も専門職に属するから、ひとつの作品のためにどれだけ時間をかけようと勝手である。短編をほんの2、3時間で書いてしまうこともあるし、10年、20年と資料を集め調べ続けてやっと完成するものもある。ひとつの作品に私がどれだけの時間や労力や調査費をかけようが、昼夜何時間ずつ働こうが、それは私かプロである以上、自由である。
日本の社会の中には、職場の同僚がお互いに牽制するので、取ってもいいはずの休みも取れない人が確かにかなりいる。小さな会社の社長に頼みこまれると、したくもない残業をしなければならなくなる社員もいる。そうしないと会社が潰れて失職をすることが目にみえているからである。その結果「過労死」などということも稀には起きることになる。
しかし日本人のなかには、仕事が趣味という人も実に多い。ブルーカラーと呼ばれている人たちの中にさえ、どうしたら仕事の能率が上がるか考えている人はざらである。趣味になりかけているものが、たまたま会社の仕事だから、時間が来たら帰らねばならない。それはプロの楽しみを妨げることであって、一種の個人の自由の束縛というものである。
ただそれほど働きたくない人は仕事をしない自由を完全に守れるように、社会は体制を作り変えるべきである。しかし同時に、一律に休みを取れ、というような社会主義的発想はいくら世界の流行だとはいえ、自由を手にしている人間に対しては個人への干渉であり、非礼である。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Người ta thường nói rằng người Nhật không có cá tính, nhưng tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn trước việc trên toàn thế giới lại tồn tại một sự đồng thuận được xem như lẽ thường về chuyện một người nên làm việc bao nhiêu trong một tuần hay trong một năm.
Hằng năm, tôi đi du lịch cùng những người khuyết tật vận động đến Israel, Ý và nhiều nơi khác; năm kia, chúng tôi đã leo núi Sinai. Sáu người khiếm thị cũng đã lên được đến đỉnh nhờ sự trợ giúp của các tình nguyện viên. Với cả những người ngồi xe lăn bình thường chỉ có thể đi được vài chục bước, chúng tôi cũng để họ tự đi dù chỉ một đoạn ngắn trên con đường lên đỉnh. Đối với người khuyết tật, “đỉnh núi” tuyệt nhiên không nhất thiết là đỉnh của ngọn núi thực tế. Nếu một người khuyết tật bình thường chỉ đi được 100 bước mà hôm đó cố gắng đi được 200 bước trên đường núi rồi kiệt sức, thì chính nơi ấy mới là đỉnh núi vinh quang đối với người đó.
Tôi nghĩ rằng chuyện con người nên làm việc bao nhiêu giờ mỗi tuần cũng vậy: mỗi người đều có một khoảng thời gian thích hợp riêng. Quan điểm cho rằng phải quy định đồng loạt thời gian lao động chỉ có giá trị như một tiêu chuẩn dành cho lao động không có chuyên môn, tức lao động không lành nghề. Đối với lao động không lành nghề, việc muốn nâng tiền công theo giờ lên càng cao càng tốt, qua đó rút ngắn thời gian lao động, là điều hoàn toàn tự nhiên.
Nhưng với những người làm công việc được gọi là chuyên môn, mức thù lao lao động tính theo giờ hầu như không phải là vấn đề đáng bàn. Tôi là tiểu thuyết gia, mà nghề tiểu thuyết gia cũng thuộc loại nghề chuyên môn, nên tôi muốn dành bao nhiêu thời gian cho một tác phẩm là quyền của tôi. Có truyện ngắn tôi chỉ mất hai, ba giờ là viết xong, nhưng cũng có tác phẩm phải mất 10 năm, 20 năm liên tục thu thập và khảo cứu tư liệu mới hoàn thành được. Tôi dành bao nhiêu thời gian, công sức hay chi phí khảo cứu cho một tác phẩm, làm việc mỗi ngày mỗi đêm bao nhiêu giờ, chừng nào tôi còn là một người chuyên nghiệp thì đó là quyền tự do của tôi.
Trong xã hội Nhật Bản, quả thực có khá nhiều người vì đồng nghiệp trong nơi làm việc kiềm chế lẫn nhau nên ngay cả những ngày nghỉ lẽ ra mình được phép lấy cũng không thể lấy. Cũng có những nhân viên, khi bị giám đốc một công ty nhỏ nài nỉ, đành phải làm thêm giờ dù bản thân không muốn. Bởi vì họ thấy rõ rằng nếu không làm vậy thì công ty sẽ phá sản và họ sẽ mất việc. Kết quả là đôi khi cũng xảy ra những chuyện như “chết vì làm việc quá sức”.
Tuy nhiên, trong số người Nhật cũng có rất nhiều người thực sự coi công việc là sở thích. Ngay cả trong số những người được gọi là công nhân cổ xanh, chuyện có người luôn nghĩ xem làm thế nào để nâng cao hiệu suất công việc cũng hết sức phổ biến. Một thứ đang dần trở thành sở thích của họ lại tình cờ chính là công việc ở công ty, vậy mà cứ đến giờ là họ phải về. Điều đó cản trở niềm vui của người chuyên nghiệp và có thể gọi là một kiểu hạn chế tự do cá nhân.
Chỉ có điều, xã hội nên cải tổ cơ chế của mình để quyền không làm việc của những người không muốn làm việc nhiều đến thế được bảo đảm hoàn toàn. Nhưng đồng thời, dù quan niệm mang tính xã hội chủ nghĩa kiểu “mọi người đều phải nghỉ như nhau” có thịnh hành trên thế giới đến đâu đi nữa, đối với những người đang có tự do thì đó vẫn là sự can thiệp vào cá nhân và là một điều thất lễ.
Bình luận