私たち夫婦は明日、引越しの日を迎える。
今度住む息子の家は広くないので、物はできるだけ減らすっもりで片付け始めたが、これが意外に①難しかった。自分たちの着なくなった服や古い靴などはすぐに捨てられるのだが、押し入れの奥の段ボール箱から次々に出てくる物はそうではない。「これは何だろう。」「それはあの時の。」などと思い出を語っているうちに、時間がたってしまう。そして、捨てられなくなる。
例えば、小さな黄色い靴。これは息子が初めて履いた靴だ。息子の小さかったころを思い出して本当に懐かしくなる。っいこの間まで子供だった息子が新しい家を建てて、一緒に住もうと言ってくれた。優しい子に育ってくれたとうれしくなったり、時間が過ぎるのがあまりに早くて少し悲しくなったり…。
家族のアルバムや古い手紙などが出てきても、②同じことになる。片付けは引っ越しの一週間前になっても終わらず、物もほとんど減らせなかった。
でも、これではだめだということになり、私たちは③考えをまったく変えることにした。今度の家は広くないし、私たちにとっては大事な物でも息子たちにとってはそうではないだろう。それで、思い出の物は、アルバム以外は全部捨てることにした。私たちの思い出は段ボール箱ではなく、心の中にしまっておけばいいのだ。
しかし、この三週間はとても楽しかった。歩いてきた人生をもう一度思い出すことができたからである。そして、持ち物の整理もすることができた。頼んでおいた引っ越しのトラックは、少し大きすぎたかもしれないが、それはそれでいい。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Ngày mai, vợ chồng chúng tôi sẽ chuyển nhà.
Vì ngôi nhà của con trai mà chúng tôi sắp đến ở không rộng, chúng tôi bắt đầu dọn dẹp với ý định giảm bớt đồ đạc càng nhiều càng tốt, nhưng việc này lại ① khó hơn tưởng tượng. Những thứ như quần áo chúng tôi không còn mặc hay giày cũ thì có thể vứt ngay, nhưng những món đồ lần lượt xuất hiện từ các thùng carton nằm sâu trong tủ thì lại không như vậy. “Cái này là gì nhỉ?” “À, cái này là từ hồi đó.” Cứ thế, trong lúc chúng tôi kể lại những kỷ niệm, thời gian cứ trôi qua. Và rồi chúng tôi lại không thể vứt chúng đi.
Chẳng hạn như một đôi giày nhỏ màu vàng. Đây là đôi giày đầu tiên mà con trai tôi từng đi. Nhìn chúng, tôi nhớ lại lúc con trai còn nhỏ và cảm thấy thật hoài niệm. Cậu con trai tưởng như mới ngày nào còn là một đứa trẻ nay đã xây một ngôi nhà mới và bảo chúng tôi đến sống cùng. Lúc thì tôi vui vì con đã lớn lên thành một người tốt bụng, lúc lại hơi buồn vì thời gian trôi qua quá nhanh…
Khi những thứ như album gia đình hay thư từ cũ được tìm thấy, ② chuyện tương tự cũng lại xảy ra. Đến tận một tuần trước ngày chuyển nhà, việc dọn dẹp vẫn chưa xong và đồ đạc cũng hầu như chẳng giảm được bao nhiêu.
Nhưng rồi chúng tôi nhận ra cứ thế này thì không được, nên quyết định ③ thay đổi hoàn toàn cách nghĩ. Ngôi nhà mới không rộng, và dù có những món đồ rất quan trọng đối với chúng tôi, có lẽ chúng lại không quan trọng như vậy đối với con trai và gia đình nó. Vì vậy, chúng tôi quyết định vứt bỏ tất cả những đồ vật gắn với kỷ niệm, ngoại trừ album. Những kỷ niệm của chúng tôi không cần phải cất trong thùng carton; chỉ cần cất giữ chúng trong lòng là được.
Tuy vậy, ba tuần vừa qua thật sự rất vui. Bởi vì chúng tôi đã có thể nhớ lại một lần nữa cuộc đời mà mình đã trải qua. Và chúng tôi cũng đã có thể sắp xếp lại đồ đạc của mình. Chiếc xe tải chuyển nhà mà chúng tôi đã đặt có lẽ hơi lớn quá, nhưng như thế cũng chẳng sao.
Bình luận