海外に興味は無いのですか、とよく問われるが、正直、全く海外には興味が持ってない。まあそもそも国家の境界線が曖昧になりつつある時代に、国内と海外を分けて考えること自体がナンセンスだとは思うけど、僕にとっては日本、特に地方がいま超面白くて熱い。その理由は二つある。
一つ目の理由は少子高齢化の問題。今後先進国を覆うこの問題に対し①先端を行なってるのが日本の地方。つまり地方で子供が少なくなり、その問題が取り組むことが、他の先進国に対するロールモデルになり得るということ。不謹慎に思われるかもしれないけど、この問題に真っ先に取り組めるってのはある意味エキサイティングだよね。僕らも"タブレットばら撒きテロ"や"geimi"などで、都心の若者と地方のお年寄りを接続していけたらいいな、と動き始めている。そうやって若者とお年寄りが繋がって行けば、血の繋がりすら薄れてきてる今、若い子にとって第二第三の故郷が日本各地に出来るかもしれない。
若い子が減り、お年寄りが増え、人口が純減していく中では、今までの様な拡大路線の対策やビジネスは成り立たなくなっていく。つまり転換期、チャンスもある。人口が減るという問題も、逆から見れば一人当たりの土地が拡大するとも捉える事が出来る。狭い島国からしたらある意味チャンス笑。
少子高齢化で人の繋がりが横も縦も希薄になっていく中では、強者と弱者の定義も逆転していくかもしれない。すなわち②擬似家族的な繋がりが大事になってくる。シェアハウスに入る子が増えているのは、孤独死しないための本能的な行動なんだと思う。地方に移住する子や、新しく村を作ろうと試みてる若者が増えているのも、きっとそういうことなんだろう。そういった意味で、今、日本の地方が熱い。これが一つ目の理由。
そして二つ目は、単純に僕が東京に飽きてきた、ただそれだけ笑。
田舎の商店街を野生の鹿が歩いてるのを見てビックリしたんだけど、その時にビビビっと来たんだよね。見たことない様な刺激的な光景は、もはや地方にしか無いんじゃないか、と。福岡の田舎生まれの僕には、かつて「見たことない光景」や「面白くてやばい人」は東京にしか無かったんだよな。
今はミニ東京みたいな都市が日本中にあって、もはや「見たことない光景」は地方にしか無いことに気づいた。そして、本気で面白い、見たことのない事を実験しようとしている人たちは地方に散り散りになって飛んで行っている。③そんな人たちに、僕は今とても興味がある。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Tôi thường được hỏi rằng có phải tôi không quan tâm đến nước ngoài không, và thành thật mà nói, tôi hoàn toàn không có hứng thú với nước ngoài. Mà nói cho cùng, trong thời đại ranh giới giữa các quốc gia đang ngày càng trở nên mơ hồ, tôi cũng thấy bản thân việc tách biệt trong nước với nước ngoài để suy nghĩ là vô nghĩa; nhưng đối với tôi, Nhật Bản, đặc biệt là các vùng địa phương, lúc này đang cực kỳ thú vị và sôi động. Có hai lý do cho điều đó.
Lý do thứ nhất là vấn đề tỷ lệ sinh giảm và dân số già hóa. Đối với vấn đề sẽ bao trùm các nước phát triển trong tương lai này, ① các vùng địa phương của Nhật Bản chính là nơi đang đi tiên phong. Nói cách khác, trẻ em ở các vùng địa phương đang ngày càng ít đi, và việc giải quyết vấn đề đó có thể trở thành một hình mẫu cho các nước phát triển khác. Có thể nghe hơi thiếu tế nhị, nhưng việc được là những người đầu tiên đối mặt với vấn đề này, xét theo một nghĩa nào đó, cũng khá thú vị nhỉ. Bọn tôi cũng đã bắt đầu hành động với hy vọng có thể kết nối những người trẻ ở trung tâm đô thị với người cao tuổi ở các vùng địa phương thông qua những hoạt động như “khủng bố rải máy tính bảng” hay “geimi”. Nếu những người trẻ và người cao tuổi cứ thế kết nối với nhau, thì trong thời đại mà ngay cả quan hệ huyết thống cũng đang ngày càng trở nên lỏng lẻo, những người trẻ có thể tìm được quê hương thứ hai, thứ ba của mình ở nhiều nơi trên khắp Nhật Bản.
Trong bối cảnh người trẻ giảm đi, người cao tuổi tăng lên và tổng dân số tiếp tục suy giảm, các chính sách hay mô hình kinh doanh theo đường lối mở rộng như trước đây sẽ không còn khả thi nữa. Nói cách khác, đây là một thời kỳ chuyển đổi, và cũng chính vì thế mà có cơ hội. Ngay cả vấn đề dân số giảm, nếu nhìn theo chiều ngược lại, cũng có thể được hiểu là diện tích đất tính trên đầu người đang tăng lên. Với một đảo quốc chật hẹp thì, theo một nghĩa nào đó, đây cũng là cơ hội(笑).
Trong bối cảnh tỷ lệ sinh giảm và dân số già hóa khiến các mối liên kết giữa người với người ngày càng yếu đi cả theo chiều ngang lẫn chiều dọc, định nghĩa về người mạnh và người yếu cũng có thể bị đảo ngược. Nói cách khác, ② những mối quan hệ giống như gia đình sẽ ngày càng trở nên quan trọng. Tôi nghĩ việc ngày càng nhiều người trẻ chuyển vào sống trong nhà ở chung là một hành động mang tính bản năng để tránh phải chết cô độc. Việc ngày càng có nhiều người trẻ chuyển về các vùng địa phương sinh sống hay thử tạo dựng những ngôi làng mới chắc hẳn cũng xuất phát từ điều đó. Xét theo nghĩa đó, các vùng địa phương của Nhật Bản hiện nay đang rất sôi động. Đó là lý do thứ nhất.
Còn lý do thứ hai thì đơn giản là tôi bắt đầu chán Tokyo rồi, chỉ có thế thôi(笑).
Tôi từng rất bất ngờ khi thấy một con hươu hoang đi dạo trên phố mua sắm ở vùng quê, và đúng lúc ấy tôi bỗng cảm thấy như có một tia điện chạy qua người. Tôi nghĩ, phải chăng giờ đây những cảnh tượng kích thích mà mình chưa từng thấy chỉ còn có thể tìm thấy ở các vùng địa phương? Với tôi, một người sinh ra ở vùng quê Fukuoka, ngày trước những “cảnh tượng chưa từng thấy” hay “những con người thú vị đến mức điên rồ” chỉ có ở Tokyo.
Giờ đây, khắp Nhật Bản đều có những thành phố giống như phiên bản thu nhỏ của Tokyo, và tôi nhận ra rằng những “cảnh tượng chưa từng thấy” rốt cuộc chỉ còn ở các vùng địa phương. Và những người thực sự thú vị, những người đang nghiêm túc muốn thử nghiệm những điều chưa ai từng thấy, đang tản ra và bay đến khắp các vùng địa phương. ③ Hiện giờ tôi vô cùng quan tâm đến những con người như thế.
Bình luận