一部小学校の運動会では、ヨーイドンで一緒にスタートし、ゴールインもみんな一緒に、というレースが展開されているらしい。トップもいなければビリもいない。運動会から勝負が消えれば、「アカカテ、シロカテ」の応援も消えるのだろうか。だが、世界的運動会のオリンピックでは、世界中の競技者が唯一の金メダルを目指して人生を賭けている。敗北の口惜しさがなければ「よくても悪くても金メダル」というチャレンジ精神も生まれない。勝利の日の丸がなければ、①「ニッポン、チャチャチャ」の合唱も沸きはしない。
福沢諭吉の言葉、「天は人の上に人を作らず、人の下に人を作らず」は一般に平等宣言と受け取られているようだ。果たして本当だろうか。確かに人間は等しく裸で生まれてくる。だが、生まれた瞬間から個人の能力も肉体的条件も平等ではない。そして個人を受け入れる社会も平等ではない。諭吉の言葉を平等宣言とするならば、すべての個人は平等にチャレンジする権利を保証されなければならない。ただし、チャンスの前に、個人は過去の努力を試される。たとえチャンスは平等に開かれても、チャレンジのプロセスは競争の連続なのだ。②「社会は人の上に人を作り、人の下に人を作る」すべての結果は努力の結果であり、その意味でだけ人間は平等なのだ。
競争なき社会。聞こえはいい。一見平等だと思える。しかし、競争こそ最も平等な制度である。競争が激しければ激しいほどそこには公平な機会が存在する。機会が開かれていないと競争は存在しない。これは完璧に同じ意味だと考える。例えばSONY、HONDA。日本の屈指の企業である。そこの一員になるのは至難の業。非常に猛烈な競争の挙句わずかの選ばれしものしか入社できない。いわゆる血縁、地縁、学縁といったコネとかお金とかを使って会社に入るのは不可能だ。じゃ、なぜそれらの企業はそいうするのか?毎年財力、権力がある人々が自分の息子をその企業に就職されたら、誰もその企業について文句いわないはず。激しい競争をもたらす大企業や市場経済について悪口言う市民団体や言論のリーダーたちの子女がその企業に入れば、文句は言われない。しかし、SONYやHONDAに入るためには猛烈な競争を勝ち抜かなければなりません。その競争があるからこそ、私たちに機会が与えられる。したがって、日々社会が競争で熱くなるというのはこの社会がますます公平になっていくことだと思う。③本当に意味での平等は、トップとビリをつけることではないだろうか。
Bản dịch do AI thực hiện, đối chiếu giữa hai mô hình.
Có vẻ như ở ngày hội thể thao của một số trường tiểu học, các cuộc đua được tổ chức theo kiểu tất cả cùng xuất phát khi có hiệu lệnh “Sẵn sàng, chạy!” và cũng cùng nhau về đích. Không có người về nhất, cũng chẳng có người về bét. Nếu sự hơn thua biến mất khỏi ngày hội thể thao, liệu những tiếng cổ vũ “Đội đỏ cố lên, đội trắng cố lên” cũng sẽ biến mất theo chăng? Thế nhưng tại Olympic, ngày hội thể thao mang tầm thế giới, các vận động viên từ khắp nơi trên thế giới đặt cả cuộc đời mình vào mục tiêu giành lấy tấm huy chương vàng duy nhất. Nếu không có nỗi cay cú khi thất bại, tinh thần dám thách thức kiểu “dù thế nào cũng phải giành huy chương vàng” cũng sẽ không thể nảy sinh. Nếu không có lá cờ Nhật tung bay trong chiến thắng, thì tiếng đồng thanh ①“Nhật Bản, cha-cha-cha!” cũng chẳng thể bùng lên.
Câu nói của Fukuzawa Yukichi, “Trời không tạo ra người đứng trên người, cũng không tạo ra người đứng dưới người”, dường như thường được hiểu là một tuyên ngôn về bình đẳng. Nhưng liệu có thực sự là như vậy không? Quả thật, con người đều sinh ra trần trụi như nhau. Nhưng ngay từ giây phút chào đời, năng lực cá nhân và điều kiện thể chất của mỗi người đã không bình đẳng. Và xã hội đón nhận mỗi cá nhân cũng không bình đẳng. Nếu coi lời của Yukichi là một tuyên ngôn bình đẳng, thì mọi cá nhân phải được bảo đảm quyền bình đẳng trong việc đón nhận thử thách. Tuy nhiên, khi cơ hội đến, mỗi cá nhân sẽ bị thử thách bằng những nỗ lực mà mình đã tích lũy trong quá khứ. Cho dù cơ hội được mở ra bình đẳng cho tất cả, quá trình đương đầu với thử thách vẫn là một chuỗi cạnh tranh liên tục. ②“Xã hội tạo ra người đứng trên người và người đứng dưới người.” Mọi kết quả đều là kết quả của nỗ lực, và chỉ theo ý nghĩa đó mà con người mới bình đẳng.
Một xã hội không có cạnh tranh. Nghe thì thật hay. Thoạt nhìn, nó có vẻ bình đẳng. Thế nhưng chính cạnh tranh mới là cơ chế bình đẳng nhất. Cạnh tranh càng gay gắt thì ở đó càng tồn tại những cơ hội công bằng. Nếu cơ hội không rộng mở thì cạnh tranh không thể tồn tại. Tôi cho rằng hai điều này hoàn toàn đồng nghĩa. Chẳng hạn như SONY và HONDA. Đó là những doanh nghiệp hàng đầu của Nhật Bản. Trở thành một thành viên của những công ty ấy là việc cực kỳ khó. Sau một cuộc cạnh tranh vô cùng khốc liệt, chỉ một số ít người được tuyển chọn mới có thể vào làm. Không thể vào công ty bằng cách dùng quan hệ kiểu huyết thống, địa phương, trường lớp hay bằng tiền bạc. Vậy tại sao những doanh nghiệp đó lại làm như vậy? Nếu mỗi năm những người có tiền bạc và quyền lực đều có thể đưa con trai mình vào làm ở các doanh nghiệp đó, hẳn sẽ chẳng ai không phàn nàn về những công ty ấy. Ngay cả khi con cái của các tổ chức dân sự hay những người dẫn dắt dư luận vốn chỉ trích các tập đoàn lớn và nền kinh tế thị trường vì tạo ra sự cạnh tranh khốc liệt vào được những công ty đó, thì người ta cũng không phàn nàn. Tuy nhiên, để vào SONY hay HONDA, người ta buộc phải vượt qua một cuộc cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Chính vì có sự cạnh tranh ấy mà cơ hội mới được trao cho chúng ta. Vì vậy, tôi cho rằng việc xã hội ngày càng nóng lên bởi cạnh tranh đồng nghĩa với việc xã hội ấy ngày càng trở nên công bằng hơn. ③Có lẽ bình đẳng theo đúng nghĩa thực sự chính là việc phân định người đứng đầu và người về cuối.
Bình luận